Ảo vọng tình em





Em đi trong sương sớm (sau 35 năm bây giờ vẫn thế)

Sáng tinh sương mặt trời còn trùm chăn mây ngủ kỹ nó đã ôm cặp bước ra đường. Từ nhà nó đến trường cũng khá xa nó nghe ba nó bảo chừng 3 cây số thì phải mỗi ngày đều đặn nắng cũng như mưa nó cuốc bộ đi qua bao con dốc bao khúc quanh bao khu vườn đầy cỏ xanh và hoa dại... nó không nhớ vì không bao giờ đếm nó cứ thế bước đi nhẹ nhàng thênh thang trong sương sớm.

Nó có một thói quen vừa đi vừa giở vở ra... học bài chẳng phải vì lười đâu (cũng có nhưng chưa phải là bệnh mãn tính) nhưng vì nó phát hiện ra rằng học bài vào giờ ấy vừa rút ngắn đoạn đường lại vừa mau thuộc...

Đến lớp nhìn đám bạn đứa nào cũng ướt sũng sương mai như vừa nghịch mưa nó rất thích lim dim mắt để được nhìn thấy những hạt sương long lanh đậu trên hàng mi của mình...


Nó rất bình thường không đẹp không xấu chẳng có gì để gây ấn tượng với người ta nhưng mỗi lần qua khóe mắt liếc nó bắt gặp những cái đầu húi cua đi ngang qua và ngoái lại... về nhà thế nào nó cũng soi gương nó tập cười đủ kiểu tập nhìn đủ cách ... nghiêng qua ngó lại một hồi rồi cười xòa với mình trong gương.

Nó nhìn ra cửa sổ bầu trời trưa Cao nguyên xanh lồng lộng không một gợn mây tự nhiên nó thấy lòng mình rạo rực hân hoan quá đỗi nó chẳng biết vui vì cái gì và cái gì đã làm cho nó yêu đời đến vậy?


Rồi nó bắt đầu thấy bâng khuâng buồn vô cớ nó nói chuyện một mình với hoa nhặt được chiếc lá rơi cũng đem ép... để dành dành làm gì nó chưa kịp nghĩ chỉ thấy tiếc cho một chiếc lá thật đẹp và nhìn hoài không chán...

Chiều xuống trời se lạnh nó không mặc áo len cứ thế đi lang thang trong vườn quàng tay ôm lấy hai bờ vai để tự mình sưởi ấm  suýt xoa...




Trường Nữ Trung Học Bùi Thị Xuân Đàlạt

Rồi một ngày nó chợt nhận ra trên con đường quen thuộc bây giờ nó không chỉ đi một mình mà còn một ai đó ngày nào cũng bước theo sau lưng đường xa vắng vẻ hình ảnh một cô gái đi cùng đường lại vừa đi vừa học bài thật kỳ cục vô tình làm tâm điểm để người ấy "giết thời gian"...

Tâm hồn nó như khu vườn mở ngỏ nó bắt đầu để ý và thuộc tiếng bước chân nó không còn dám vừa đi vừa học bài hoặc tìm đá những cái lon những quả thông rơi rụng nó trở nên nghiêm chỉnh hơn và đặc biệt ngày ấy Dalat xe cộ còn ít muốn qua đường đợi không nghe thấy tiếng xe là nó cứ thế băng qua chẳng còn dám "ngó trước trông sau" gì nữa...

Nhà xa trường đi học bây giờ không còn là "cực hình" nó chăm chỉ không nghỉ một ngày nào. Hai cái bóng cứ thế kẻ trước người sau cách nhau một đoạn ngày ngày cùng bước đi...


Cho đến một hôm gần đến trường rồi mà cái bóng áo len bleu noire đâu? sao chẳng thấy bặt tăm lần đầu tiên nó mới biết thế nào là "buồn rũ rượi" giờ học trở nên nặng nề ngột ngạt nó mong chóng tới giờ để về...với mẹ.


Nó nhớ tiếng bước chân nó nhớ bóng anh liêu xiêu lờ mờ in xuống mặt đường nhựa trùm lên bóng nó mỗi khi anh bước nhanh để được gần...tự nhiên nó thấy giận anh trách anh tại sao chỉ cứ đi như thế không nói một lời nào khoảng cách chỉ còn mấy bước chân nhưng sao nó thấy xa vời vợi...


Anh hơn nó "một đống tuổi" bấy giờ mỗi lần soi gương nó cứ thấy ghét khuôn mặt mình ghét nụ cười ngô nghê ghét cái nhìn không hồn vía. Ôi! Cái mặt trong gương sao mà trẻ con đến thế nó ước gì mình già đi cao lớn lên để không còn bị coi là "con nít" nữa và nó mong anh ngỏ lời...
 

 

Nhà Thờ Con Gà - Dalat


Sau một thời gian vắng bóng khi bắt đầu thấy bớt nhớ nhung bắt đầu thấy lòng vui trở lại. Một hôm nó lại một mình tung tăng vừa đi vừa đá lon trên đường đột nhiên nó nghe thấy tiếng xe 67 từ đàng xa đang tiến lại gần tiếng xe sao lại gây cho nó sự chú ý đến vậy? tim đập rộn ràng nó gần như nghẹn thở khi tiếng xe đến càng gần càng chậm rồi dừng hẳn sau lưng...Ôi "thần giao cách cảm ư?" Không biết nhưng nó không dám quay đầu nhìn 

mà cứ đứng yên như tượng 

... một giọng bắc nhẹ nhàng ấm áp cất lên:" Anh chào cây nấm!" nó ngước mắt nhìn và bắt gặp nụ cười rạng rỡ của anh lần đầu tiên diện đối diện thật gần tự nhiên nó cũng cười đáp lại ...

 

 

</