Cảm xúc

Sáng nay mở email mình nhận được lá thư thuật lại câu chuyện chuyện cảm động này từ một người bạn. Thú thật đọc xong mình xúc động đến không sao thở nổi mấy hôm nay mình chắc nhiều bạn cũng đã từng biết về thông tin này nhưng hôm nay là lần đầu tiên mình được đọc một lá thư mô tả chi tiết và cảm động đến như vậy mình post lên đây chia sẻ cùng các bạn để ngay chính bản thân mình cũng phải xem đây là một bài học quý giá một bài học được trả bằng một cái giá quá đắt của chính gia dình câu bé và lớn lao hơn bằng chính cả nỗi đau thương mất mát của cả một dân tộc hào hùng...Cầu xin Chúa cho họ sớm vượt qua những đau thương mất mất này để vươn lên.

....

 

alt


Tình Thương Của Em Bé 9 Tuổi Người Nhật Trong Cơn Hoạn Nạn

“… tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân.

“Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn khẩu phần của chú đó chú ăn rồi con ăn đi cho đỡ đói". Thằng bé nhận túi lương khô của tôi khom người cảm ơn.

“Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

“Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

“Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu…”.

(Trích thư đề ngày 17/3/2011 của ông Hà Minh Thành cảnh sát người Nhật gốc Việt gửi một người bạn mới quen biết).

www.liendoanconggiao.net

 


 Con vật cũng biết yêu đồng loại

Trong cái rủi có cái may sự hy sinh của người này sẽ cứu được nhiều người khác chắc chắn mọi việc đều nằm trong chương trình của Thượng Đế xin cho chúng ta được ơn thông minh sáng suốt để nhận biết đâu là Ý Ngài để duy trì sự tồn tại của tạo vật mà Thượng Đế đã tâm huyết dựng nên.

"Sống trong đời sống cần có một tấm lòng"


alt

Thanh Tịnh

 

ntt

@ Thanh Tịnh

"Sống trong đời sống cần có một tấm lòng"
___________________

Cái tấm lòng ấy thời đại chúng ta đang sống đây xã hội chúng ta đang sống đây đây sao thiếu vắng đến hãi hùng!

Thanh Tịnh

Anh Thanh ơi

gửi anh Thanh nè
alt[@more@]

Cám ơn anh nhiều nhé.

Thanh Tịnh

Anh Hồ Chí Thiên thân mến

Rồi dò trúng mạch rồi nên tuôn tràn lai láng...cơn giận dữ.

Đúng như anh nhận xét: "Nhân cách con người hình thành không chỉ do nhận thức chủ quan của người đó. Mà còn do nền giáo dục và môi trường sống tác động."
Sáng nay em có đọc một tin ngắn trên báo: "...Một sĩ quan CSGT nhậu say thuê taxi về nhà khi đèn đỏ bật lên người tài xế cho xe...dừng lại thì "ông thần" đang ngồi sau lưng anh vừa chửi bới vừa chồm lên uýnh anh tài xế bắt anh...vượt đèn đỏ..." và rồi sự gì đến đã đến giờ tỉnh ra có hối cũng muộn rồi.

Chuyện lạ có thật đó không tin bây giờ anh giở Nhựt trình (Thanh niên)hôm nay ra xem em không có bịa đâu.

Hì hì hết ý kiến phải không anh?

Hồ Chí Thiện

Memory ơi

Câu chuyện nầy anh đã đọc mấy ngày nay trên một trang báo mạng và thật xúc động khâm phục cậu bé. Cậu bé đã dạy cho anh một thằng hơn 50 tuổi về nhân cách làm người .
Anh cũng đã đọc trên 1 trang báo mạng không nhớ rỏ báo nào và tên tác giả viết về hành vi hy sinh dũng cảm và chia sẻ của người dân Nhật và hành vi chen lấn giành giật của nhiều người xứ ta trong lể hội đền Trần trong đó không ít là quan chức và trí thức cộng sản. Còn nửa khi nhìn hành vi tham gia giao
thông của nhiều người dân Việt thật đáng xấu hổ. Nhiều người chen nhau giành lấn để dừng xe trước đèn đỏ và chen nhau giành lấn để vượt lên trước khi đèn xenh có người còn văng tục chửi nhau hoặc đánh nhau. Trong tham gia giao thông nhanh hoặc chậm hơn vài giây đâu ảnh hưỡng lớn đời sống của mình nhưng người ta không nhường nhau. Tại sao? Nhân cách con người hình thành không chỉ do nhận thức chủ quan của người đó. Mà còn do nền giáo dục và môi trường sống tác động.Ở xứ ta môn giáo dục công dân chiếm thời lượng và "chứa đựng" nội dung thế nào nhiều người đã biết. Vì vậy mới có chuyện để nói về lể hội đền Hùng và hành vi tham gia giao thông .
Ôi. hôm nay anh lại nhiều chuyện rồi..

Thanh Tịnh

Minh Hương ơi

Sao vậy bị gì mà nói nghe...ớn lạnh rứa? kể cho TT nghe với cám ơn Chúa vì bây giờ MH kể thì mọi chuyện chắc đã qua hết rồi đúng không? Tha lỗi không kịp thời cho TT. nhé.
Hứa là sẽ đến thăm và...mua quà đền cho MH nữa.
Đừng buồn TT. nghe
thân mến

Thanh Tịnh

Chào anh Trương văn Khoa

Đúng đó anh à ở Nhật không chỉ một em nhỏ này mà còn rất nhiều em nhỏ khác mới 9 tuổi mà ý thức và nghị lực phi thường như vậy... Thật đáng để cho nhân loại tôn vinh.
Cám ơn lời chúc của anh chúc anh một tuần mới làm việc hiện quả gia đình hạnh phúc bình yên.
Thân mến.

nguyenminhhuong

Nước Nhật thì ở xa xôi ngay tại Tam kỳ ta thôi MH suýt đi gặp Chúa chẳng thấy chị Tịnh hỏi thăm...hu hu hu...

truongvankhoa

Tem !
Câu chuyện quá cảm động. Theo anh chúng ta có thể bổ sung trong chương trình học tiểu học để giảng dạy cho học sinh.
Rất bổ ích về giáo dục.
Chúc em một tuần vui và hạnh phúc.