Cõi vắng

By Thanh Tịnh

 

Buồn!

Trời buồn

Người cũng buồn!

Niềm vui của ta ơi

đang ẩn trốn nơi nao?

Ta nghe lòng khắc khoải

Biết tìm ngươi chốn nào?

Buồn!

Một mình

quanh ta đầy hố thẳm

Ta biết trốn nơi nao?

để đừng vướng niềm đau.

Ta muốn gào thét lên

cho rách toang lồng ngực

Cho tuôn trào

những uẩn ức trong ta.


Người đến

mang cho ta

niềm vui chưa thỏa nguyện

Đã lại đi rồi ...

Hỏi người...

Lòng có thấy xót xa?


Buồn !

Còn mình ta
với xót xa...

More...

xin còn gọi tên nhau

By Thanh Tịnh

 

"...Ngày mai nếu không bao giờ ta thấy được nhau sao không yêu nhau thật nhiều hôm nay chị nhỉ..."
 (Cám ơn Hoa Băng Tuyết đã đem đến cho Thanh Tịnh cảm xúc để viết entry này. Chúc em luôn vui và hạnh phúc)


Tình yêu là một sự huyền nhiệm không ai giải thích nổi khi đặt câu hỏi như trên đã dự báo trước cho một cuộc tình rồi đây sẽ cách biệt . Chính trong thâm tâm ta đã cảm nhận được một điều gì đó không thật ổn đang len lỏi vào giữa tình yêu của hai người?


Điều gì thế? tại sao phải khát khao điều đó mặc dù ta đang yêu nhau? Phải chăng ta đã cảm nhận được rằng một trong hai người sẽ có sự thay đổi dù tốt hay xấu cũng gọi là một sự "đổi thay."


Tình yêu muôn mặt yêu gia đình yêu người thân yêu bằng hữu và kể cả yêu công việc... cũng vậy. Nhưng trên tất cả là "Ta yêu nhau". Khi "Ta yêu nhau" tình yêu làm cho ta thấy cuộc đời tươi đẹp nhẹ tênh ta như bước đi trên mây trong ta luôn có bóng hình người ta yêu hiện diện lúc đó ta có thể sống mà không cần lương thực hư mất ở cõi đời này.

...
Anh là ánh mặt trời vừa lên

Em ngồi đón chờ bình minh đến

Anh cười cho rực sáng góc dời

Rộn ràng một ngày niềm vui mới... (D.Hương)

...


Tình yêu rất mong manh dễ vỡ. Tình yêu đến bất ngờ và cũng ra đi lặng lẽ bất ngờ như thế. Đó là thuộc tính khó lường nhất của tình yêu...người ta thường đánh mất nó ngay khi một trong hai người còn yêu thương nhiều nhất...Bất hạnh nảy sinh từ đây.


Khi tình yêu vỗ cách bay đi ta còn lại gì... Không còn gì cả ngoài một thân xác tiều tụy xác xơ tâm hồn trống rỗng đến lạnh người. Như cảm giác sau khi đưa tiễn một người thân yêu nhất trở về nhà. Nhà lúc đó không còn là nơi trú ngụ bình an của ta nữa. Cả ngày thao thức đêm chợp mắt giật mình tỉnh dậy ý nghĩ đầu tiên "mất thật rồi" ập đến tiếp tục dày vò ta tàn phá ta cho đến khi sức cùng lực kiệt. Ta  hoàn toàn trắng tay không còn nơi bám víu. Những gì tình yêu mang lại bây giờ vuột mất ta mất tiếp gấp bội phần và có thể còn mất nhiều hơn thế nữa. Trong cơn tuyệt vọng người ta có thể đánh mất cả chính bản thân mình.


Nhưng không phải vì thế mà sợ hãi tình yêu. Vì "Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là cuộc sống mà chỉ là sự tồn tại. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người ta sinh ra có một tâm hồn để mà yêu (M.Gorky)". Hãy tiếp tục yêu thương cho đến khi thời gian chữa lành tất cả đừng biến yêu thương thành thù hận vì đã có một thời "Ta yêu nhau".


Khi có một sự thay đổi nào đó trong tình yêu ta cũng nên nhìn lại chính mình. Bởi vì không có một sự thay đổi nào mà không có một "lý do"chính đáng của nó.


Trong một entry của một người anh thân thiết trên vnweblogs.com này có viết về hoàn cảnh ra đời của bài Nguyệt ca (TCS) chỉ vì một "lý do" hết sức nhỏ nhặt  vô tình và "thật nhất" thôi:

 "...Có cô nàng tên Nguyệt rất đẹp. Trịnh Công Sơn đã yêu say đắm. Vô tình trong lúc nói chuyện với Sơn cô buột miệng khen một anh chàng nào đó đẹp trai vì anh ấy lai Tây . 

         Chỉ một chuyện vô tình rất nhỏ thế mà Trịnh Công Sơn cảm thấy bị xúc phạm anh không thể hiểu nổi một người mình yêu mà lại có một quan niệm thẩm mỹ lệch lạc đến thế. Tất cả những yêu thương Nguyệt trong lòng anh bỗng nhạt nhoà hết. Anh viết bài Nguyệt ca. Anh ca ngợi cô nàng Nguyệt hết lời khi trăng là Nguyệt. Nhưng khi anh phát hiện ra từ trăng thôi là Nguyệt Nguyệt không phải là người anh mơ ước anh xem chuyện anh yêu Nguyệt coi như phút đó tình cờ và về sau anh không nhắc đến cô nữa..."

Thế đấy và ngược lại người ta cũng có thể yêu mình vì một điều nhỏ nhất mà ngay cả chính mình cũng không ngờ tới nhưng điều "nhỏ nhất" ấy đã là một chất xúc tác là một chiếc chìa khóa giúp người ấy vượt qua bariere để đến bên ta...

Và rồi ta yêu nhau...

Đó chính là những phút giây vĩnh cữu của tình yêu...


Đối với những người "không được phép yêu nhau". Khi tình yêu đến do cảm xúc không thể làm chủ được. Lý do dừng lại là cần thiết để nâng tình yêu lên một tầm cao mới thanh cao hơn thuần khiết và đúng nghĩa là "tình yêu thương" hơn. Đạt đến điểm này tình yêu chính là "Cả hai cùng nhìn về một hướng" và có thể đi song song đến cuối cuộc đời mình. Còn gì sung sướng và hạnh phúc hơn khi có một người bạn đồng hành như thế???

Hình ảnh này làm ta nhớ lại Chúa Giêsu cùng đi với hai Môn đệ trên đường ÊMau.


Tình yêu tác động và quết định cả đời sống của một con người như thế. Xin hãy thận trọng khi quyết định yêu ai  vì có thể ta sẽ là nguyên nhân đem đến hạnh phúc hay chính là người vứt bỏ đi niềm vui và lẽ sống của cả một con người.

....

Giả sử thôi
mộng biết có lành
Hai phương trời xa lắm
Dưới chân mình hố thẳm
ngại ngùng đi (Phale)

.....

Em ngập ngừng
Lòng ước ao muốn nhận
nhưng lại sợ hố thẳm nên... thôi?
Còn gì hơn?
Mình có thể đền bồi
bằng xa cách
Nhưng luôn nghĩ về nhau anh nhé...


Lạy Chúa ước gì Người hiện diện và ban cho con một tình yêu thương như thế trên cõi đời này....



Xin còn gọi tên nhau

(Sáng tác: Trường Sa.)


(Thương tặng cho khoảng trống của tôi...)



Tiếng hát bay trên hàng phố bâng khuâng
Chiều đong đưa những bước chân đau mòn
Chợt nghe mùa thu bay trên trời không
Còn ai giữa mênh mông đời mình

Nỗi đau mù lấp trên tuổi thơ
Phố vẫn hoang vu từ lúc em đi
Rồi trong mưa gió biết ai vỗ về
Bàn tay nào đưa em trong lần vui

Bằng những tiếng chim non thì thầm
Cho ngày tháng ưu phiền em quên
Tình trong cơn ngủ mê
Rồi phai trên hàng mi

Chợt khi mình nhớ về
Mộng thành mây bay đi
Còn gì trên đôi tay
Nên thầm hờn dỗi mình

Cho tình càng thêm say
Tiếng hát ru em còn nuối trên môi
Lời nào gian dối cũng xin qua rồi
Để lỡ ngày sau khi ta cần nhau

Còn nuôi chút êm vui ngày đầu
Cho mình mãi gọi thầm tên nhau...


More...

Ngài đã cần con

By Thanh Tịnh

You needed me


I cried a tear
You wiped it dry
I was confused
You cleared my mind
I sold my soul
You bought it back for me
And held me up and gave me dignity
Somehow you needed me.

You gave me strength
To stand alone again
To face the world
Out on my own again
You put me high upon a pedestal
So high that I could almost see eternity
You needed me
You needed me

And I can t believe it s you I can t believe it s true
I needed you and you were there
And I ll never leave why should I leave
I d be a fool
Cause I ve finally found someone who really cares

You held my hand
When it was cold
When I was lost
You took me home
You gave me hope
When I was at the end
And turned my lies
Back into truth again
You even called me friend

You needed me
You needed me


Ngài đã cần con


Khi nước mắt con rơi

Ngài liền lau khô nó

Khi con u mê bối rối

Ngài khai sáng tâm trí cho con

Con rao bán linh hồn mình

Ngài lại chuộc nó trở về chủ cũ

Giúp nâng conchỗi dậy

và khôi phục lại phẩm giá cho con

Không hiểu sao Ngài vẫn cần con


Ngài đã cho con sức lực

Để mình con đứng lên lần nữa

Đối mặt với nhân gian

lần nữa vượt ra khỏi chính mình

Ngài đặt con lên bệ cao

Để con có thể thấy sự trường tồn bất diệt

Ngài đã cần con

Ngài đã cần con


Và con không thể tin được đó chính là Ngài

Con không thể tin đó là sự thật

Khi con cần Ngài Ngài đã ở ngay bên

Và con không bao giờ rời xa

Sao mà rời xa Ngài được

Có họa con là một kẻ điên

Cuối cùng con đã tìm thấy

Một người thực sự quan tâm đến con


Hãy nắm chặt lấy tay con

Khi tay con lạnh giá

Khi con bơ vơ lạc lối

Ngài mang con về nhà

Ngài cho con hy vọng

Khi mọi sự đã kết thúc với con

Và Ngài đã gọt dũa sự dối trá của con

Để nó trở lại là sự thật

Thậm chí Ngài gọi con là bạn hữu


Ngài đã cần con

Ngài đã cần con

"Ta không muốn nó hư mất mà muốn nó ăn năn
hối cải để quay về"


Nó luôn mong muốn được chia sẻ với từng người những gì nó có.
Làm được thế nó sẽ hạnh phúc hơn và niềm vui hạnh phúc của nó sẽ chảy tràn lan qua người khác gia đình nó sẽ vui hơn người thân của nó sẽ yên tâm hơn vì thấy tinh thần nó mạnh khỏe thể lý nó

sức sống dồi dào trên môi nó xuất hiện nụ cười rất thật. Bản thân nó không phải diễn kịch suốt đời mình


"Lan huệ sầu ai lan huệ héo

Lan huệ sầu dời trong héo ngoài tươi".
 

Xin đừng xét đoán mà hãy cảm thông.

Hôm nay nó làm một việc đúng với ý nghĩa của blog: "Là nơi tôi muốn giải bày... là nơi tôi muốn cho đi và cũng mong nhận lại một chút gì..."

Hãy sẻ chia cùng nó...

Giờ phút này trời Đà Nẵng đang đổ cơn mưa giông thật lớn tưới tắm hồng ân cho muôn vật muôn nguời...

More...

My heart will go on

By Thanh Tịnh


Hãy yêu nhau đi bây giờ còn cơ hội

Đừng ơ thờ mà tự giết tình nhau

Rồi mai kia đường vướng lối tơ sầu

Đành ôm hận vì không còn cơ hội...

Anh nhé!


Ngày nghỉ cuối tuần muốn giải trí một chút nó tình cờ tìm được đĩa phim này trong hộc tủ Cầm đĩa phim trên tay nó đã định không xem thế mà như có một ma lực không cưỡng nỗi nó xem xong và bây giờ chìm đắm trong nỗi buồn.



Rose (Kate Winslet) sinh ra ở một gia đình quyền quý đang xuống dốc ở Philadelphia mới 17 tuổi cô đã được đính hôn với Caledon Hockley (Billy Zane) - người thừa kế nhà máy luyện thép thịnh vượng tại Pittsburgh và là kẻ có tính kiêu ngạo vũ phu. Quá phẫn uất Rose định tự tử nhưng được Jack Dawson (Leonardo DiCaprio) một chàng họa sĩ nghèo phóng khoáng đẹp trai hài hước đang trên đường tìm cơ hội lập nghiệp ở Mỹ cứu sống . Tình yêu đến với họ thật tự nhiên và dịu dàng.


Nhưng chuyến tàu định mệnh đã thay đổi toàn bộ số phận cũng như những dự tính ước vọng của đôi tình nhân Jack & Rose. Tinatic va phải một tảng băng trôi. Người ta tranh nhau xuống thuyền cứu hộ. Lúc này Jack đang bị kẹt bên một đường ống dẫn nước vì vướng vào một vụ vu oan giá họa người ta nghi ngờ anh ăn cắp chuỗi ngọc trang sức quý giá của Hockley tặng Rose. May sao vì tình yêu Rose đã không xuống thuyền cùng mẹ mà chạy đi tìm Jack kịp thời cứu anh thoát chết trước khi nước ngập vào. Hai người chạy trốn thoát hiểm cùng nhau cho đến khi con tàu bị dựng đứng lên rồi gẫy ra làm đôi...



Trong giờ phút tuyệt vọng lênh đênh giữa đại dương Jack đã nhường người yêu một tấm phản khá to. Rose may mắn được nằm trên một tấm phản gỗ trôi dập dềnh trên mặt biển còn Jack thì đã vĩnh viễn rời xa cô trong làn nước giá lạnh. Bản thân cô cũng đã quá mệt mỏi nhưng vì lời hứa với Jack cô đã quyết tâm sống và Rose sống sót.


Ký ức buồn vui về Jack đã đi theo Rose suốt cả cuộc đời để bây giờ bà già Rose đang sắp bước sang tuổi 101. Ngay đêm kể xong câu chuyện Rose đã chết một mình và thanh thản. Linh hồn bà đến với Jack trên thiên đường nơi họ đều trở về thời thanh xuân ban đầu. Một kết thúc có hậu cho một chuyện tình thiên thu.

(Trích nguồn: Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)


Sao Anh không làm ngày hôm nay?


Nếu anh biết đó lại là lần cuối

Được nhìn em đang say giấc ngủ yên

Anh đã ôm thật chặt em vào lòng

Và xin Chúa giữ gìn em anh mãi


Nếu anh biết đó lại là lần cuối

Khi thấy em vừa bước ra khỏi nhà

Anh đã ôm em hôn từ giã

Và gọi em lại một lần nữa hôn em...


Nếu anh biết đó lại là lần cuối

Được nghe em thầm thỉ cất lời ca

Anh sẽ ghi âm từng lời từng sự việc

Và nghe lại vào những tháng ngày qua...


Nếu anh biết đó lại là lần cuối

Anh sẽ kéo dài thêm chỉ vài phút đồng hồ

Để dừng lại nói rằng: « Anh yêu em... »

Chứ chẳng nghĩ rằng: « Em đã biết ... »



Vậy nếu ngày mai chẳng bao giờ đến?

Tất cả những gì anh hiện có là hôm nay

Hãy nói với em rằng: Anh yêu em tha thiết .

Và biết chắc rằng: Chẳng một ngày quên em...

(Chuyển ngữ: HPL 4/6/2009)

Ngày mai chẳng bao giờ nên hứa

Mà hãy làm cho hai đứa cùng vui

Ngày hôm nay cơ hội cuối cùng thôi

Để ghì chặt người mình yêu anh nhé...



Ước mong mỗi người trong chúng ta hôm nay sau khi đọc xong entry này hãy làm một cử chỉ tỏ lòng yêu thương với một người...kẻo đây sẽ là cơ hội cuối cùng thôi.
 

Cầu chúc mọi người một tuần mới và mọi ngày tràn đầy yêu thương.

More...

Có những niềm riêng

By Thanh Tịnh


Có những niềm riêng
(Lê Tín Hương - Tuấn Ngọc trình bày)


Khuya cuối tuần nó ngồi đọc lại cuốn truyện cũ để dành từ xa xưa xem như báu vật...

 
......

Gấp sách lại. Nó mơ màng nghĩ về những diễn biến trong câu chuyện đọc còn dở dang...Ngày xưa đây là cuốn chuyện "gối đầu giường" của những đứa học trò như nó giống như một "hiện tượng" vậy đi đâu cũng nghe nói về tên truyện bàn về nội dung truyện và có cả một đoạn văn được ông thầy chọn để đưa vào giờ bình giảng trên lớp. Lũ học trò chúng nó đã bị câu chuyện mê hoặc đến nỗi tin đó là 1 câu chuyện thật đến 100%. Thế là không ngăn nổi sự khát khao tò mò bọn nó lên đường để "tìm ra sự thật".

Từ trường Nữ của nó phải đi một đoạn đường quanh co xa tít tắp ngang qua thung lũng sườn đồi đầy nắng gió hoa và cỏ dại ... mới đến được khu vực của trường Nam nơi "cô Trâm" dạy học. Nó cùng lũ bạn đi dọc theo con đường na ná với những gì Nguyễn thị Hoàng mô tả trong cuốn truyện chọn đúng ngôi biệt thự hai tầng quét vôi trắng tường mốc meo loang lỗ có cửa chớp có ống khói có con dốc ngắn với những bậc tam cấp bằng đá xanh nối liền khoảng sân sau của khu nhà lên đến mặt đường "Đúng rồi cái dốc với những bậc đá này cô Trâm mỗi ngày đi về từ trường đến nhà và Minh thường đứng chờ cô ở chân dốc và gọi "cô cô"...Thế là từ đó hễ có giờ trống tiết cả bọn 3 đứa thường xuyên lui tới ngôi nhà này để cùng nhau bàn tán và tưởng tượng ra toàn bộ cuốn  truyện được đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Những hôm học hai buổi nhà xa không về được lại rủ nhau mang theo phần ăn trưa  và cả sách đến ngồi ngay xuống bậc thềm đá vừa ăn vừa đọc đọc xong mỗi đứa thả cho hồn mình bay đi ...theo cô giáo Trâm ...

Tuổi học trò xứ lạnh mộng mơ như thế một giấc mơ rất lãng mạn và thật hiền lành ... Trong tâm tưởng mỗi đứa vẽ ra cho mình một bóng hình để trò chuyện để giận hờn vu vơ...

Hôm nay cũng câu truyện này được nó lôi ra đọc lại nó vẫn thấy trong lòng mình dấy lên những cảm xúc đắm mê như ngày nào. Bây giờ lớn rồi nó thấy buồn hơn vì trải qua bao quăng quật của cuộc đời nó thấy tình yêu quả là mong manh  nó cảm nhận được vết thương đang cứa vào lòng cô Trâm đau như thế nào.

Có một người đã trả lời nó: " Thích nhưng làm cho lòng mình trở nên yếu đuối quá. Anh thích truyện "Tuấn chàng trai nước Việt" hơn em đã đọc chưa? Nó làm cho bọn con trai trở nên mạnh mẽ và yêu nước hơn". Nó ngỡ ngàng nhìn anh không dám thú nhận "chỉ mới nghe tên truyện thôi chứ chưa đọc chữ nào..." Cũng phải thôi vì nó là phái nữ luôn nhạy cảm với những gì "yếu đuối mong manh". Còn anh anh đã không "mê muội yếu đuối" như nó nhưng anh đã làm khổ nó rất nhiều vì anh là anh như thế này.

Nó và anh hai thái cực khác biệt quá lớn có thể sự khác biệt này đã kéo hai đứa lại gần nhau bổ sung cho nhau những gì còn thiếu. Nhưng cũng vì bản tính quá nhạy cảm yếu đuối nên nó thấy càng ngày anh càng xa nó nó càng muốn kéo anh lại gần anh lại càng rời xa. Nó không chịu nổi cái "khác biệt" ở anh.
Bên anh niềm vui và nỗi buồn của nó khó lường thay đổi còn nhanh hơn "thời tiết".

" Ngày hôm qua giữ đôi tay thật gần

Ngày hôm nay dấu chân xa nghìn trùng..."

Anh với nó thường xuyên như thế.


Vết thương cũ chưa lành lại bồi thêm một vết thương khác tim nó bây giờ gần như không còn nguyên vẹn nữa đến nỗi một chạm nhẹ bâng quơ cũng làm nó đau đớn tột cùng. Nó vừa ghét vừa thương anh....


Cầu chúc tất cả một tuần mới hạnh phúc và riêng nó sẽ tìm thấy sự bình an.

More...

Riêng môt góc trời

By Thanh Tịnh




(Riêng một góc trời - Hoà tấu)


Cùng những người anh người chị người bạn và người em thân thương của Thanh Tịnh vừa mới quen sắp quen và sẽ quen nhau trên trang vnweblogs.com này.


Sau bao đêm trằn trọc suy nghĩ hôm nay Thanh Tịnh xin được nói đôi lời chân thành nhất xuất phát tận đáy lòng mình.


Thưa quý vị

Vừa qua Thanh Tịnh rất vui và tìm thấy một phần lớn hạnh phúc tưởng như không còn tìm thấy được qua tấm chân tình của quý vị khi ghé vào đây thăm và để lại hoặc không để lại một chữ comment nào nhưng Thanh Tịnh vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm tình người còn vương lại lẫn khuất đâu đây...


Hôm nay Thanh Tịnh muốn xin quý vị một điều: Cho phép Thanh Tịnh chỉ trả lời các comment của quý vị ngay trên trang blog này của mình mà thôi. Nếu quý vị còn một chút cảm tình nào với cá nhân Thanh Tịnh hoặc với những gì mà Thanh Tịnh đã post lên đây để mong được cùng nhau chia sẻ thì xin vui lòng cùng Thanh Tịnh giao lưu ngay tại blog memory này. Có nghĩa là Thanh Tịnh sẽ chỉ đến thăm mà không để lại comment nào tại blog của quý vị vì các lý do sau:


1. Thanh Tịnh không biết làm thơ không biết viết văn. Bình luận về thơ văn lại càng không thể (Vì đã không biết thì chỉ nên im lặng mà thưởng thức mà cảm nhận theo khả năng của mình).


2. Thanh Tịnh quý tất cả mọi người đã có nhã ý ghé thăm mình hoặc chỉ đứng ngoài song cửa nhìn vào chứ chưa hề đặt một bước chân... nên với sự vụng về cố hữu của mình Thanh Tịnh rất sợ lỡ ra có làm một điều gì đó không phải trên trang blog của quý vị thì thật không biết làm thế nào để mà sửa chữa rối ra lại mất đi tình cảm quý báu của quý vị thì Thanh Tịnh chẳng mong.



Quý anh chị các bạn và các em thân mến

Thực sự chúng ta đều mỗi người ở một phương trời cách biệt mỗi người đều có những nỗi niềm riêng tư của chính mình tìm đến đây không ngoài mục đích cùng nhau chia sẻ những uẩn khúc những niềm vui nỗi buồn chất chứa đầy trong lòng mỗi ngày một dày lên mà khốn thay không chia sẻ được với ai nhất là với những người đang "sống cận" bên mình. Blog đối với Thanh Tịnh như một bản sao của chính mình mình nói với mình nhưng có thêm một người nào đó đồng cảm thì rõ ràng "Hạnh phúc chính là đây". Bản chất Thanh Tịnh là con người như thế rất chân thành rất quý trọng tình cảm (dù bị ghét hay được yêu thương).


Đến đây Thanh Tịnh ước mong quý anh chị các bạn các em hiểu cho Thanh Tịnh đừng giận Thanh Tịnh nhé. Nếu giận thì cũng xin đừng đi luôn mà hãy đi cho đến khi cơn giận nguôi ngoai hãy quay trở lại.


Thanh Tịnh luôn ở đây và chờ đợi sự ghé thăm của từng người.


Thanh Tịnh xin hết lòng cám ơn.


Chúc tất cả luôn cảm thấy bình an và hạnh phúc.

More...

Chiếc bình nứt (Sáng tác: Guyloup - Việt Ngữ: Minhtam Ha)

By Thanh Tịnh


Và con tim đã vui trở lại
(Nhạc: Đức Huy)


Chiều nay bầu trời oi bức thật khó chịu hình như trời cũng muốn làm một cơn giông nhưng qua bao mời gọi cơn giông cũng không về.


Ngồi một mình nhìn ra khoảnh vườn trước mặt từng cọng rau bé nhỏ cố vươn mình đứng thẳng lên trên nền đất khô khốc dù đã được tưới qua một lượt sáng nay. Cây cũng đang khát khao như con người. Nó ao ước trời đổ một cơn mưa thật lớn để mang lại sự dịu mát cho mọi người mọi vật xua tan nóng bức của những ngày qua.


Nó thấy trong lòng bức bối có một cái gì đó cứ đè nặng trên ngực nó chẳng biết làm sao để cất đi ngoài cái cách buông một tiếng thở dài (mặc dù hôm nay tâm trạng của nó thấy bình yên và hạnh phúc).

Đang không biết làm gì nó chợt nhớ câu trả lời của anh: "Khi buồn hoặc

không có việc gì làm anh thường đọc sách..."

Nó đang nghĩ về anh mở "sách powerpoint" ra đọc:

Chiếc Bình nứt



Hồi ấy bên Tàu có một người gánh nước mang hai chiếc bình lớn treo hai đầu một cái đòn gánh đeo ngang cổ. Một trong hai bình ấy bị một vết nứt còn bình kia thì tuyệt hảo và luôn luôn đem về đủ lượng một bình đầy nước. Cuối đoạn đường dài từ con suối về đến nhà chiếc bình nứt lúc nào cũng vơi chỉ còn một nửa bình. Suốt hai năm tròn ngày nào cũng vậy người gánh nước chỉ mang về nhà có một bình rưỡi nước. Dĩ nhiên cái bình nguyên vẹn rất hãnh diện về thành tích của mình hoàn tất cách tuyệt hảo nhiệm vụ nó được tạo ra để thi hành. Còn tội nghiệp chiếc bình nứt nó rất xấu hổ về khuyết điểm của mình và khổ sở vì chỉ hoàn tất được có một nửa công việc nó được tạo ra để làm.

Sau 2 năm chịu đựng cái mà nó cho là một thất bại chua cay một ngày nọ chiếc bình nứt bèn lên tiếng với người gánh nước bên bờ suối. "Con thật lấy làm xấu hổ vì vết nứt bên hông làm rỉ mất nước suốt dọc đường đi về nhà bác." Người gánh nước trả lời: "Con đã chẳng để ý thấy chỉ có hoa mọc trên đường đi bên phía của con à? Đó là vì ta vẫn luôn biết cái khuyết điểm của con nên ta đã gieo hạt hoa dọc đường bên phía của con và mỗi ngày trên đường mình đi về con đều đã tưới nước chúng nó... Hai năm nay ta vẫn luôn hái được mấy đóa hoa đẹp đó để chưng trên bàn. Nếu mà con không phải là con y như thế này thì trong nhà đâu có được trang hoàng đẹp đẽ như vậy."

(Nguồn: Guyloup - Hiệu đính: Minhtam Ha - Việt Ngữ: Minhtam Ha . pps)



Thật đáng mừng cho "Chiếc bình nứt" của ngày xưa... bên Trung Hoa...

Chiếc bình nứt đã ở trong tay của Người Gánh Nước nhân hậu. Hơn cả nó ông đã biết nó có nhiều khuyết điểm ông không vứt bỏ nó mà trái lại ông vẫn nhẫn nại đồng hành cùng nhỏ từng giọt mồ hôi với nó đến cùng. Lòng nhân ái đã khiến ông biết tận dụng khiếm khuyết của nó để biến nó thành người có ích và kết quả là ông đã tìm thấy niềm vui cho mình và đem đến cho "Chiếc bình nứt" một niềm vui lớn lao.


Nó cũng là một chiếc bình nứt đấy.


Cùng làm một việc như mọi người. Hoặc cùng nhắm đến một mục đích để yêu thương...
Vậy mà nó luôn gặp rắc rối nhìn quanh mình hình như ai cũng có thần may mắn hổ trợ. Chỉ riêng nó nó chỉ có một mình thôi. Nó là người tiếp nhận sự việc với sự cẩn trọng chân thành và yêu thương. Mỗi lần bắt đầu một việc gì nó đều có kế hoạch cụ thể ngay cả kế hoạch dự phòng nó cũng chẳng bao giờ quên.


Vậy mà mọi việc khởi đầu với nó bao giờ cũng thuận lợi suôn sẻ hanh thông. Nhưng chỉ một thời gian ngắn nó thấy hiện ra trước mắt biết bao điều trắc trở làm nó chông chênh. Nó lo sợ - và thế là nó đánh rơi mất sự tự tin của chính mình.

Nếu may mắn nó sẽ được một ai đó cho một lời chắc nhở: "Bình thường thôi có gì đâu..."  giúp nó "tỉnh" lại thì những điều nó nghĩ đã không bao giờ xảy ra.


Bằng không? Nó chỉ nhận ra mình sai lầm khi hiện tại hôm nay đã trở thành quá khứ của ngày mai đầy nuối tiếc xót xa ...

Có ai trong chúng ta có thể sữa chữa được những sai lầm của mình trong quá khứ???




Bây giờ nhờ ngụ ngôn này nó ý thức được mình cũng là một " Chiếc bình nứt" thật thảm hại. Nhưng cũng rất may khi "thông đạt" được điều ấy nó không còn sợ hãi nữa. Nó sẽ vẫn chính là nó thôi. Một chiếc bình nứt không xinh đẹp không tài giỏi không khôn ngoan nó chỉ có một trái tim lành lặn chân thành yêu thương. Một tâm hồn hiền như đất đầy thiện tâm thiện chí trong mọi việc với mọi người.


Nó - "Chiếc bình nứt" đấy nhưng là một chiếc bình nứt thật dễ thương đừng vội vứt bỏ hãy kiên nhẫn và yêu thương nó thật sự ... sẽ nhận được ở nó một trời đầy quả lạ hoa thơm....vào một ngày nào......


Chúc tất cả chúng ta một tuần mới với công việc thuận lợi vừa đủ niềm vui và hạnh phúc.

More...

Thư tình

By Thanh Tịnh




Je T aime! Moi non plus (Paul Mauriat) 


Bình minh chưa lên sau một đêm chờ đợi mà giấc ngủ không về. Nó mệt mỏi thức dậy. Theo quán tính chân nó bước đi trong vô thức đến bên bàn mở email ra. Khi nhìn thấy "Inbox (1)" nó tỉnh hẳn người hồi hộp và mở ra oh! một lá thư thật là đặc biệt của một người không biết tên đã gửi cho mình - nó hân hoan nghĩ như thế vì lâu lắm rồi nó chẳng nhận được thư đến nỗi nó suýt quên cả password của mình.

Lá thư đó như thế này:


Ngày....tháng....năm....

Bạn thân mến!

Bạn có khỏe không?

Tôi chỉ còn cách viết cho bạn lá thư này

để nói với bạn là tôi rất quan tâm đến bạn.

Hôm qua tôi thấy bạn đang trò chuyện với bạn hữu.

Tôi chờ bạn suốt cả ngày.

Hy vọng rằng bạn cũng sẽ thích nói chuyện với tôi.

Tôi đã cho hoàng hôn phủ nhẹ xuống trên một ngày của bạn

cùng với làn gió mát để làm bạn thảnh thơi dễ chịu

rồi tôi đợi

tôi chờ...

Thế nhưng bạn chẳng hề tới

điều ấy làm tim tôi đau nhói

Dù vậy...


Tôi vẫn yêu bạn

vì tôi là bạn của bạn


Đêm qua thấy bạn đang say giấc điệp.

Tôi ao ước...

được hôn lên vầng trán của bạn.

Cho nên tôi đã cho ánh trăng phủ trên khuôn mặt bạn

Rồi tôi lại đợi chờ....

Lòng những muốn chúng ta lại có dịp chia sẻ tâm sự với nhau.

Thế nhưng....

Sáng hôm nay bạn thức dậy trễ

và ra đi vội vã

mà không nhớ gì đến tôi...

Bạn ơi!

Nếu như bạn để ý một chút thôi

Bạn sẽ nghe thấy lời tỏ tình của tôi rằng:

Tôi yêu bạn

Tôi thì thầm lời tình yêu với bạn qua vùng trời bao la xanh biếc

qua những thảm cỏ non yên bình...

rằng:..

Tôi yêu bạn

Tôi thì thào lời tình yêu trên đầu cây ngọn cỏ

và hà hơi âu yếm trên màu sắc rực rỡ của muôn hoa

Tôi hét vang lời tình yêu ấy cho bạn nghe qua tiếng thác đổ ào ào trên triền núi

Tôi ngỏ lời tình yêu với bạn qua tiếng chim ríu rít véo von

Tình yêu của tôi đối với bạn sâu hơn biển cả cao hơn núi non

và vĩ đại hơn cả khát vọng lớn nhất mà bạn đang ấp ủ trong tim.

Hãy đến với tôi đi

chúng mình nói chuyện tâm tình với nhau.

Tôi vẫn mãi đợi chờ bạn.

Đừng quên tôi bạn nhé...!

Tôi có rất nhiều điều để chia sẻ với bạn.

Tôi đã chọn bạn

và tôi nhất định sẽ đợi bạn.

Bạn có biết tại sao không???

Vì...


TÔI YÊU BẠN

Người bạn của bạn!


GIÊSU



Giêsu thân yêu

Người - là Bác sĩ còn tôi - là bệnh nhân đang mắc bệnh nan y. Sự sống vĩnh cữu của tôi đang nằm trong tay Người làm sao tôi quên Người được? Đặc biệt khi "cơn đau" của tôi trở nặng. Cái chết hiển hiện trước mặt tâm trí tôi rối bời dằn vặt lo âu. Tim tôi quặn thắt vì muộn phiền. Trước mắt tôi chỉ thấy bóng tối thâm u trống rỗng. Tôi luôn nghĩ đến Người những khi như thế.
 

Giêsu ơi cũng có đôi khi tôi quên Người thật nhưng không phải do tôi vô tình những biểu hiện bên ngoài của tôi không nói lên điều gì của sâu thẳm lòng tôi tôi trở thành con người có hai mặt trong một tâm hồn: Khi tôi buồn tôi nở nụ cười thật tươi tôi hoạt bát tôi liến thoắng huyên thuyên tôi như một con rối. Thế gian không biết đã đành nhưng Giêsu Người mà cũng trách tôi sao? Người thấu hiểu lòng dạ tôi như biết chính những dấu đinh trong đôi tay của Người.


Vài lời trần tình tôi xin Người hãy kiên nhẫn cùng tôi hãy chữa lành cho tôi và cả người đồng hành cùng tôi nữa. Hãy mang chúng tôi đi qua khung cửa hẹp mà vào nhà Người. Xưa kia "Giu đa Iscariot là kẻ phản bội mà còn được Người đối xử tốt đến cùng". Còn chúng tôi thỉnh thoảng chúng tôi chỉ hơi quên Người một chút vào những lúc chúng tôi không làm chủ được mình và chúng tôi "nổi loạn". Thì xin Người Người hãy giúp chúng tôi Người đừng ngại hãy trói chúng tôi lại hãy đưa chúng tôi về. Trong những lúc như thế xin cất đi tự do của chúng tôi để chúng tôi ngoan ngoãn phó thác hồn xác chúng tôi trong tay Người. Cùng Người chúng ta đi đến bến bờ hạnh phúc thật.


Cám ơn Người vì Người đã hứa là mãi mãi đợi chúng tôi.


Chúng tôi cũng yêu Người.

Memory


Phó thác (Gia An)

Cầu chúc một ngày bình yên hạnh phúc.


More...

DIỆU HƯƠNG - Một đời cho âm nhạc (Bổ sung thêm một số tác phẩm tiêu biểu)

By Thanh Tịnh

Lời đầu tiên Thanh Tịnh muốn gởi đến anh Trương văn Khoa một người anh thân thiết trong cộng đồng mạng vn.weblogs.com này lời chân thành cám ơn sâu sắc nhất anh đã giúp đỡ Thanh Tịnh trong việc tìm kiếm và cung cấp tư liệu về người nữ nhạc sĩ mà Thanh Tịnh hằng yêu mến để hôm nay Thanh Tịnh có thể hoàn thành bài viết này.


(Dù có như thế nào - Trình bày Lương Tùng Quang)

"Dù có như thế nào ta rồi vẫn yêu nhau
 

Lòng có khi yếu mềm nhưng tình vẫn bình yên

Dù có như thế nào lòng vẫn giữ ngọt ngào

Cho nhau em nhé đừng quên

Cho nhau như phút giây đầu tiên
.....

Dù có như thế nào dù có như thế nào

Xin cho ta mãi bên đời nhau...(Dù có như thế nào-Diệu Hương)


Ngày cuối tuần đêm yên tĩnh. Tôi ngồi một mình thật lặng yên. Lắng nghe những bản nhạc yêu thích.
Có thể nói nghe nhạc là niềm an ủi của tôi. Đặc biệt trong những lúc buồn và trống vắng những lúc đối diện với khoảng trống của chính mình tôi đều chọn âm nhạc để mong tìm thấy «cảm xúc của mình» trong đó.

Sau Trịnh Công Sơn. Nhạc sĩ Diệu Hương là người đã mê hoặc tôi đặc biệt qua giọng hát của ca sĩ Quang Dũng và Ý Lan. Xét về kỹ thuật   ca từ và giai điệu trong âm nhạc của chị hòa quyện với nhau thật nhuần nhuyễn đầy cảm xúc đến « lạnh người ». Từ ngữ chị chọn không bóng bẩy phức tạp hoa mỹ. Nhưng gần gủi đơn giản dễ hiểu. Diễn tả rất chính xác tâm trạng khi ta cần để « thay lời muốn nói » với chính ta hoặc với một người nào đó.

Khi buồn - lời nhạc như dìm ta trong nỗi đau dữ dội nhức buốt. Nhưng không cay nghiệt oán trách mà phảng phất nét dịu dàng cam chịu và ta như tìm thấy niềm hạnh phúc trong cái « thú đau thương » của chính mình :



Đêm buồn (Trình bày: Ngọc Anh)


« Đêm ôi từng đêm Cùng tiếng buồn rơi hắt hiu

Vang trong hồn tôi là những chuỗi sầu đắng môi

Tôi không làm sao cầm giữ tình yêu đã qua

Nghe như từng giây từng phút biến thành tro tàn... (Đêm buồn)

Khi vui - nhạc của chị lan tỏa hào quang tươi sáng của bầu trời hạnh phúc khi cả hai tâm hồn cùng hòa làm một - tìm thấy sự thăng hoa trong tình yêu...

 ......

"Anh dang đôi cánh tay thiên đường

Cho em tìm lối đến yêu thương

Trong không gian lắng nghe đêm hương

Trăng khuya cũng chợt như vấn vương...

Anh là ánh mặt trời vừa lên

Em ngồi đón chờ bình minh đến

Anh cười cho rực sáng góc đời

Rộn ràng một ngày niềm vui mới ... (Anh là vũ trụ của em)


Vậy Diệu Hương là ai?




Nhạc sĩ DIỆU HƯƠNG Dịu dàng khả ái


Diệu Hương sinh ngày
26 tháng 10 năm 1955 tại Huế trong một gia đình có 13 người con mà cô là con gái duy nhất. Năm 5 tuổi Diệu Hương theo cha là một sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng Hòa cùng với gia đình chuyển vào Đà Nẵng. Tại đây cô theo học trường Sacré Coeur. Sau khi hoàn tất bậc trung học Diệu Hương lên Đà Lạt theo học trường đại học Chính trị Kinh doanh và từng được bầu là trưởng ban văn nghệ trong những năm đại học. Trước đó Diệu Hương đã từng theo học piano với các dì phước cũng như từng hát và đóng kịch trên sân khấu nhà trường và tham gia những hoạt động hướng đạo. Tại Đà Lạt Diệu Hương cũng ở nội trú với các dì phước trong thời gian đó Diệu Hương tập guitar rồi về Sài Gòn tiếp tục học với một người bạn.

Sau biến cố tháng 4/1975 Diệu Hương rơi vào cảnh buồn bã "đời sống lúc đó không có chi nữa hết" và cô viết bản nhạc đầu tay "Tôi muốn hỏi tại sao" vào năm 1977. Cô còn tiếp tục sáng tác một vài ca khúc khác.



Tôi muốn hỏi tại sao? (Trình bày: Diệu Hương)

Diệu Hương và gia đình sang
Mỹ vào năm 1990 theo diện HO. Tại Mỹ trải qua nhiều công việc rồi Diệu Hương theo học ngành thiết kế đồ hoạ.

Nhạc phẩm đầu tiên Diệu Hương sáng tác tại hải ngoại là bản "Mùa thu nơi đây viết năm 1990 ngay sau khi đặt chân đến Hoa Kỳ diễn tả tâm trạng của một người xa quê hương nhớ về thành phố cũ trong khung cảnh một mùa thu (Nguồn: http:// vi.wikipedia.org)

"... Được sinh ra với một bản chất rất nhạy cảm Diệu Hương không biết sao lúc nào cũng buồn để rồi suy nghĩ. Ngay từ khi 9 10 tuổi đã như vậy để ngay trong đôi mắt của chị người ta cũng có thể nhìn thấy sự ưu tư qua nhiều năm tích lũy những trầm mặc. Nơi Diệu Hương tuy bên ngoài rất năng động nhưng lại là một con người rất dễ xúc cảm: có thể vì một chuyện nhỏ buồn nào đó cũng khiến chị mất ngủ cả tháng với những trằn trọc và suy nghĩ liên miên.


Tuy nhiên đời sống trên một góc nhìn nào đó đối với Diệu Hương rất vui do chưa gặp phải những khó khăn trắc trở nào vì được sinh ra và hài lòng với gia thế của mình được thoải mái với những gì nhận được từ bố mẹ do đời sống sung túc của gia đình cùng với những chiều chuộng thương yêu. Nhưng đó đã chắc hẳn là một niềm hạnh phúc? Diệu Hương đã trả lời câu hỏi này qua một nhạc phẩm mang tên Nơi Đâu Hạnh Phúc phảng phất triết lý "sắc sắc không không" của nhà Phật...:" Đối với Hương cái gì rồi cũng sẽ tan biến. Niềm vui đối với Hương cũng thế nó vui rồi Hương lại thấy nó tan biến. Như hạnh phúc đối với Hương cũng vậy. Hương thấy nó hạnh phúc xong rồi tại sao Hương suy nghĩ để rồi Hương lại thấy nó không có hạnh phúc"


Nơi đâu hạnh phúc (Trình bày: Diệu Hương)



Vào năm 1997 Diệu Hương hoàn tất một nhạc phẩm mang tựa đề " Lặng Nhìn Ta Thôi " để diễn tả kiếp sống của người nghệ sĩ được ấp ủ từ lâu: " Hương muốn viết một bài về người nghệ sĩ mà Hương muốn viết cách đó mấy năm rồi! Bài đó nó được hình thành trong một thời gian rất lâu. ..." Và cuối cùng " Lặng Nhìn Ta Thôi " được hoàn tất vào năm 1997... Và dùng làm đề tựa cho CD này của Lệ Thu. "Lặng Nhìn Ta Thôi" được ra mắt rất thành công tại vũ trường Ritz vào năm 1998



Lặng nhìn ta thôi (Trình bày: Quang Dũng)

Từ năm 1997 qua đến năm 1999 thì nhạc phẩm mang tựa đề " Mình Ơi " do Ý Lan trình bầy đã một thời được coi là nhạc phẩm đưa tên tuổi của Diệu Hương đến với thính giả nhất là tại Nam California. Mình Ơi" là một nhạc phẩm mang âm điệu dân ca một loại nhạc Diệu Hương không bao giờ nghĩ là sẽ sáng tác trong khi chỉ chủ trương sáng tác tình ca. Diệu Hương không hề mong mỏi một sự thành công như vậy.


Trước đó Diệu Hương dã soạn lời Việt cho một số nhạc phẩm Pháp và Mỹ để Ý Lan trình bầy rất thành công trong CD " Ghét Quá Trời Mưa " như " Xin Biết Cho Em Tình Này" ( Compare Me With The Rest ) " Dòng Nhạc Từ Đâu Đến"   ( Et J Ecoute La Musique ) " Chỉ Một Người" ( Nothing Compare To You ) " Niềm Tin Đã Mất " ( Losing My Religion ) " Khi Đôi Ta Biệt Ly" ( Everytime We Say Goodbye).

Khi Ý Lan ngỏ ý muốn Diệu Hương sáng tác một nhạc phẩm dân ca Diệu Hương nhận lời dù trước đó chưa hề sáng tác thể loại này. Cũng trong thời gian đó thân phụ Diệu Hương - một người chị rất khâm phục về khả năng mỹ thuật - qua đời và đã thôi thúc chị sáng tác một nhạc phẩm dành riêng cho ông mà chị coi như những lời tạ lỗi về những gì đã làm cho thân phụ chị không được vui. Diệu Hương muốn viết nhạc phẩm này chủ yếu thay cho lời thân mẫu chị dành cho người bạn đời đã khuất bóng để lại nơi bà một sự hụt hẫng vì trong cuộc sống bà luôn lệ thuộc vào thân phụ chị lúc còn sanh tiền. Lời ca mộc mạc xót xa của " Mình Ơi" đã khiến nhiều người lầm tưởng Diệu Hương gặp phải một sự đổ vỡ trong tình yêu nên thốt ra những lời than thân trách phận:

" Đôi chim là chim ríu rít trên cành

em yêu tiếng gọi là mình mình ơi .

Đêm qua thức giấc bùi ngùi

nhìn quanh là em không thấy mặt người là người mình thương.

Từ khi mình bỏ em buồn

đôi chim lơ láo quay cuồng biếng ăn.

Co ro tìm một chỗ em nằm

phòng không chiếu lạnh nhện sầu giăng ngang "...(Mình ơi)

Nhạc phẩm này trích từ CD " Tôi Muốn Hỏi Tại Sao " của Ý Lan gồm một số ca khúc của Diệu Hương phát hành trong năm 1997. Cũng trong CD này còn có nhạc phẩm "Vẫn Còn Mùa Xuân Cho Em" là một nhạc phẩm Diệu Hương rất hài lòng và đã được Ý Lan diễn tả một cách rất đạt.



(Mình ơi - Trình bày Ý Lan)

Là một người luôn sống với những suy tư và hướng về những kỷ niệm một cách trân trọng Diệu Hương đã phối hợp tất cả với tâm hồn nhậy cảm của mình để viết nên " Vẫn Còn Mùa Xuân Cho Em" là một trong những ca khúc thành công nhất trong dòng nhạc tình của mình. Chị nói: " Khi viết bài đó Hương hay suy nghĩ về đời sống lắm. Hương nghĩ về những câu chuyện tình về cuộc sống. Hương phối hợp cả hai với nhau và viết. Hương có đôi mắt  mang những nét ưu tư nên Hương viết:


"Vẫn còn mùa xuân cho em thôi
Sao trong mắt em đong đầy nét muộn phiền.
Kết thành mùa đông đang vây quanh
Cho đời em rã rời từng ngày tháng..."



(Vẫn còn mùa xuân cho em - Trình bày Ý Lan)

Hiện nay Diệu Hương đang nuôi ý định thực hiện một CD gồm những nhạc phẩm ưng ý nhất của mình dự định sẽ được phát hành trong năm 2001. Tuy nhiên Diệu Hương chỉ đi theo con đường âm nhạc bằng sự đam mê và những cảm xúc của riêng mình nên chỉ muốn được gọi là một người viết nhạc mà không muốn dùng danh từ nhạc sĩ với nghĩa nhà nghề cho những hoạt động âm nhạc của mình:

" Hương không thích theo con đường nhà nghề Hương chỉ làm theo cảm xúc thôi. Ví dụ như có cảm hứng lúc nào thì Hương viết và Hương để dành nếu như được dịp mà phổ biến thì Hương cũng thích. Những ngày đầu tiên nghe trên đài hay nghe trên CD có giọng hát của ca sĩ hát nhạc mình Hương thấy vui vui. Bởi vì Hương không nghĩ  mình sẽ trở thành nhạc sĩ không đi theo con đường nhà nghề vì vậy Hương rất mắc cỡ khi có ai dùng từ nhạc sĩ để gọi Hương ...!" (Nguồn http://www.voanews.com)



Diệu Hương với đôi mắt buồn biết nói...

Và hiện nay...

Trong một cuộc tiếp xúc nhạc sĩ Diệu Hương cho biết cô sẽ thực hiện đam mê thứ nhì đó là mở một nhà hàng đặc biệt về các món ăn của miền Trung Việt Nam. Và nhà hàng này đã được khai trương vào Thứ Năm Ngày 29 tháng 1-2009 (Tin Garden grouve) trong một trong những khu thương mại sầm uất của vùng Little Saigon góc các con đường Euclid-Hazard thuộc thành phố Garden Grove.

Diệu Hương cho biết nhà hàng mới này có tên là "Mình ơi..." cũng là tên một bài hát của cô được nhiều người biết đến chuyên bán các món ăn của Huế trong đó có món bún bò Huế cũng như cả món mì Quảng ..Mặc dù bận rộn cho việc mở nhà hàng mới này nhưng nữ ca sĩ Diệu Hương nhìn nhận cô vẫn tiếp tục sáng tác các bài hát mới dù rằng cô không chịu tiết lộ bất cứ điều gì khác vì cô cho biết muốn dành sự bất ngờ cho mọi người.

CD gần đây nhất của nhạc sĩ Diệu Hương cũng là CD tình ca thứ 5 của cô mang tựa đề "Hư Ảo" đã được cho ra mắt hôm 24 Tháng hai 2008 tại vũ trường Majestic sau các CD "Khắc Khoải" "Dòng lệ khô" "Ở lại ta đi" "Cho dòng sông cuốn trôi"...  (Trích nguồn: Le Thuy (Theo NguoiViet)

Thật đáng nể cho cuộc đời của một người phụ nữ tài hoa. Sau khi tìm hiểu về chị tôi hơi ngỡ ngàng vì cuộc đời chị cũng không đến nỗi bất hạnh như những "nỗi niềm" mà chị đã đưa vào trong nhạc. Và thật mừng cho chị vì đã có một cuộc đời khá suôn sẻ mà phụ nữ chúng ta hằng ao ước: Ngoài cuộc sống thực còn có một góc riêng tư nho nhỏ để thực hiện những đam mê làm phong phú thêm cho đời sống nội tâm của mình.

Cầu chúc một tuần đầy niềm vui và hạnh phúc


(Chợt thấy - Trình bày Quang Dũng - Diệu Hương)

More...

Chia sẻ thông tin

By Thanh Tịnh

 Café anh nhé!


TÌNH 
 
(Văn Phụng - Nguyên Khang trình bày)

Hiện nay chúng ta đang sống trong một xã hội hiện đại được thừa hưởng mọi sản phẩm do xã hội tạo ra. Và lẽ tất nhiên chúng ta thảy đều chịu ảnh hưởng bởi cái xấu cũng như những điều tốt đẹp.
Tiếc thay điều tốt đẹp chỉ nằm trong một bộ phận người ít ỏi còn những điều xấu xa cần ít đi để bảo vệ con người về mọi mặt thì lại luôn rình rập để sẵn sàng tấn công tất cả chúng ta không trừ một ai nếu chúng ta mất cảnh giác. Một trong những điều xấu xa ấy là cái thói "NGHIỆN NGẬP" của con người.



Tương lai đứa trẻ này sẽ ra sao ?

Nói đến nghiện ngập lập tức chúng ta nghĩ ngay đến nghiện MA TÚY mà hậu quả liền kề là dịch HIV/AIDS. Không mấy ai nghĩ đến các loại nghiện ngập khác như nghiện rượu bia thuốc lá Internet - Game online nghiện Sex phim ảnh đồi trụy....Ngoài các loại nghiện "chính thống" trên còn có các lọai nghiện khác mang tính chất thời đại như nghiện công việc nghiện cà phê buổi sáng nghiện phone nghiện shopping nghiện "tám" .... Những kiểu nghiện ngập này ít nhiều đang gây tác hại rất lớn cho cá nhân hoặc cộng đồng và xâm nhập vào cộng đồng chúng ta như một vết dầu loang nếu không chú ý chúng ta sẽ không nhận thấy được...



Cùng các bạn trong cộng đồng mạng vnweblogs.com thân mến

Thanh Tịnh rất áy náy vì đã hứa là sẽ chia sẻ với các bạn về nội dung khóa học PHÒNG CHỐNG NGHIỆN NGẬP của TT. Tham dự tại Tp. HCM trong tuần vừa qua. nhưng thú thật với phạm vi quá hạn chế của trang Blog nên loay hoay mãi TT. chẳng biết bỏ khúc nào đưa lên mạng khúc nào để có thể chuyển tải đến các bạn đầy đủ những nội dung mà TT đã được học. Thật tình TT thấy nó rất có ích cho tất cả mọi người vì sau khi học TT có cảm nhận là trong tất cả chúng ta ai cũng đều có thể mắc phải một chứng nghiện nào đó ví dụ như chúng ta chẳng hạn nếu chúng ta vào blog mỗi ngày vài lần ngồi mỗi lần vài tiếng và nếu không vào lòng ta thấy rất bứt rứt khó chịu thì... ôi thôi chúng ta cũng đã "nghiện blog" rồi đấy và cũng có thể hình dung ra được chúng ta sẽ " mất gì?"  và "đươc gì?" trong cơn nghiện này rồi đúng không các bạn? (Đùa mà là thật đấy). Mà đã gọi là nghiện thì rất khó bỏ khó chữa. Tốn thời gian tiền bạc và sức khỏe...

Do đó ngõ hầu giúp các bạn có thể tìm thấy đầy đủ các tài liệu về "PHÒNG CHỐNG NGHIỆN NGẬP" để tìm hiểu từ nguyên nhân các triệu chứng biểu hiện của nghiện cho đến cách chữa trị (bằng liệu pháp Tâm Sinh lý liệu pháp hành vi liệu pháp Tâm linh.) và các loại thuốc cai thuốc điều trị...và đặc biệt nhất là các biện pháp các hành động cụ thể để ngăn ngừa phòng chống nghiện ngập một cách hiệu quả. TT xin giới thiệu địa chỉ sau đây để tất cả chúng ta có thể vào xem nghiên cứu và sử dụng cho mình cũng như những người thân cận nếu chẳng may mắc phải:

http://caritasvn.org

Muốn tìm tài liệu các bạn vào mục "Thư viện" các bạn sẽ tìm thấy các tài liệu sau (bằng file PowerPoint):

  • - Các rối loạn Tâm thần liên quan tới rượu thường gặp (BS. Trần Duy Tâm BV Tâm thần Tp. HCM)
  • - Cai nghiện Internet và Games online.
  • - Nghiện Game online dự phòng và chữa trị.
  • - Các phương pháp điều trị cai nghiện thuốc lá (ThS Lê Khắc Bảo Bộ môn Nội - Đại học Y Dược TPHCM -Trung tâm chăm sóc hô hấp - BVĐHYD TPHCM)
  • - Tác hại của thuốc lá khuyến cáo về cai nghiện thuốc lá
  • - Thanh niên và nguy cơ nghiện ngập (hình ảnh)
  • - Theo dõi trị liệu nghiện rượu (BV. Tâm thần Tp. HCM.)

Trong quá trình tham khảo có điều gì thắc mắc xin liên lạc trực tiếp với địa chỉ có trong các tài liệu để được hướng dẫn thêm. Ngoài ra các tài liệu khác cũng sẽ được cập nhật thường xuyên để chúng ta sử dụng khi có nhu cầu.

Với tinh thần Bác Ái xây dựng xã hội ngày càng tốt đẹp hơn mong rằng mỗi người trong chúng ta sẽ là một thành viên tình nguyện truyền thông cho cộng đồng để chọn lựa cách sống khôn ngoan nhất đó là « PHÒNG BỆNH HƠN CHỮA BỆNH ».

More...